Moon Palace

ISBN: 0140115854
ISBN 13: 9780140115857
By: Paul Auster

Check Price Now

Genres

1001 1001 Books American Contemporary Currently Reading Favorites Fiction Novels Paul Auster To Read

About this book

Marco Stanley Fogg is an orphan, a child of the sixties, a quester tirelessly seeking the key to his past, the answers to the ultimate riddle of his fate. As Marco journeys from the canyons of Manhattan to the deserts of Utah, he encounters a gallery of characters and a series of events as rich and surprising as any in modern fiction.Beginning during the summer that men first walked on the moon, and moving backward and forward in time to span three generations, Moon Palace is propelled by coincidence and memory, and illuminated by marvelous flights of lyricism and wit. Here is the most entertaining and moving novel yet from an author well known for his breathtaking imagination.

Reader's Thoughts

Oceana2602

So there is that guy who grows up, moves to New York and then ends up living in Central Park for a while.Doesn't sound interesting? Yep, I admit I wouldn't have bought the book, but it was given to me and I cannot NOT read a book when you give it to me. I am now convinced that Paul Auster could make everything, well, maybe not interesting in a literal sense, but he makes you want to know. I couldn't stop reading, but if you ask me what I liked about this book, I come up blank. The closest I come is to say that it is an expertly told story that I needed to read at the time I did read it.There's also that description of the protagonist living in his appartment (whe he still has one) without furniture, building everything out of the boxes full of books that his uncle left him, and then starting to sell off the books one by one in order to be able to afford food, a description that will stay with me, because I love the idea of owning nothing but books, and I love how it tore my heart a little when he sold them. Which was just another thing I didn't like about the passive, unlikeable Fogg, but even my dislike for the main character didn't make me want to devour this book any less.Coclusion: You don't have to like Auster to admit that he is a genius.

Jessica

begin: Reading it in German. ask not why. sits on my bookshelf collecting dust. must do this german translation justice? shall I not? secondly. Its a moon kinda day. week. month. bring me a moon dripping with honey and dark chocolate on its daaaaaaaaaaaaaaaark side baby. end: wonderful. even in german, the translation is superb. Read it partly in Tuebingen- partly over France --- partly in a little Cafe in Madrid near the Prado... thought about Goya for a while. Need to go out west has strengthened. Will read more by Auster.

M.

Това е първата ми среща с Остър, тъй че не мога да правя сравнение с другите му романи. Като цяло ми хареса, но имам и доста негативни наблюдения върху текста.Някъде до към средата на книгата бях почти очарована от повествованието и стила на писане. Главният герой е млад особняк, който няма как да не ти стане симпатичен. Малко ала този в "Спасителят в ръжта", сирак, на когото се случват невероятни неща. След като изхарчва и последните си пари,остава на улицата, почти умира, но тъкмо тогава го спасява младо момиче, което е виждал веднъж на някакъв купон. Оказва се, че "жената-дракон" (както сама нарича себе си, когато го прелъстява - с китайски произход е) го е издирвала, понеже се влюбила в него. След като е спасен и здравословното му състояние се подобрява, Ем Ес си намира работа като асистент на възрастен болен човек. Жената-дракон, разбира се, му е гадже. Ефинг, болният, се оказва много проклет старец, но нашето момче се привързва към него. Една или две глави от книгата са посветени именно на него - то не са приключения в Дивия Запад, сменяне на самоличността и името, не са чудесии, но както и да е. Старецът умира и Ем Ес се свързва със сина му, с когото стават първи дружки. Прочитаме и историята на Барбър (сина на починалия) с всичките й подробности. И после се оказва, че това бил бащата на нашия Ем Ес и всичко си *ба майката. Такъв сюжет бива за сапунена опера или за латиноамерикански автор. Обаче тук не ми се върза. После прочетох, че случайността била една от любимите теми на Пол Остър и в това няма лошо, стига да е направено добре. Но "Лунен дворец" е като сбирщайн от много различни истории, всяка от които сама по себе си е разказана по интересен начин, но са съшити някак изкуствено, насилствено ако щете. Героите в рамките на отделните истории също са развити чудесно - чичото на Ем Ес,Виктор - музикант, лишен от амбиция, който обича да чете книги и оставя на племенника си цялата си колекция (която служи на последния като мебелировка в продължение на години), Ефинг, Барбър. Изключение прави само Кити Лу, китайката. Може би защото нейната история е разказана надве-натри. Другото, което ми направи впечатление в книгата, е диалогът. И като захванах темата за разкриването на героите, се замислих, че почти никой от тях няма характерен глас (освен Ефинг, но когато се впуска да разказва историята на живота си,като че ли го губи). И изобщо в "Лунен дворец" диалогът е много оскъден, което само по себе си не е недостатък, но когато и малкото пряка реч не изпълнява една от основните си функции, нещо определено куца.Иначе има интересни препратки към известни автори, учени (като Тесла, който е епизодичен второстепенен герой всъщност), книгите играят съществена роля в живота и на тримата основни персонажа, а работата на Ем Ес при Ефинг се състои основно в четене, както и в описване на обстановката, предметите, понеже възрастният човек е и сляп. Също така, "Лунен дворец" изобилства от запомнящи се сцени: Ем Ес, който прекарва месеци сам в квартирата си, хранейки се само с варени яйца докато чете книгите, съставляващи цялата му мебелировка, а след това ги продава; Ем Ес и старецът в инвалидна количка, които раздават 50-доларови банкноти по улиците на Ню Йорк в проливния дъжд; Барбър, който пада в прясно изкопан гроб и поради свръхнаднорменото му тегло, се налага да го извадят от там с кран и много други.Ако мога да обобщя, струва ми се, че действията и думите на героите са на заден план, а на преден - съдбата и случайността. Може би това е била и целта на автора, или посланието, ако е искал да остави такова. Че всички се люшкаме в морето на живота и нашите действия или бездействия са нищожни в сравнение със стихията на съдбата. Малко клиширано, нали? P.S. Преводът на Иглика Василева е превъзходен, както винаги - върви гладко, нищо не препъва мисълта и погледа.

Aaber Rinstad

I'd give this book one star only, but I feel maybe (though I'm not thoroughly convinced) that somewhere under all the awful, pretentious drivel there's a kernel of something interesting. I mean - by itself - the plot elements have the makings of something to pique the interest of even a casual reader; curious characters, strange happenings, wordplay and symbolism. And maybe I'm missing something others can see in this book. Apparently it's pretty well received overall. I feel, however, that this book is flawed, if not just outright bad. One problem is that despite Auster's attempts to imbue his characters with interesting characteristics, he fails miserably at expounding on these qualities in the actual narrative. Let me elaborate: he doesn't describe people through their actions or interactions. Not even through dialogue. He just whips up an adjective and expects you to buy it. Sol has great "wit and charm", Auster (or rather, Fogg) informs us, but I cannot recall a single instance of this wit or charm actually occurring in the book. It feels stumblingly awkward, and on several occasions exasperatingly lazy. Halfway through the book I actually threw up my head and groaned loudly at the quality of the writing. I think it was during introduction of Kitty - a character and plot line so weak you could use it to dilute water. She's probably the least believable female stereotype I've ever had the misfortune to encounter. And also so obviously the writers personal fantasy that's it's embarrassing. At one point Auster (oops, I mean Fogg) candidly tells us "I pulled down Kitty's jeans and panties and brought her to orgasm with my tounge". I would have winced but for the sad inadequacy of the text at producing arousal of any kind.And it's not just the ennui of the sex scenes or the morbidly one-dimensional characters either. The way he writes dialogue is just astoundingly bad. Not a single one of his characters has a unique voice, they all sound like the same person when they speak. He might as well have skipped the dialogue all together, as it only functions to forward plot, and often only in only the most rudimentary way.Another huge problem is that the protagonist is not only a shallow, self absorbed sociopath with no redeeming qualities whatsoever, he's not even interesting. I had absolutely no interest in finding out anything about his intentions or plans, motives or history. I didn't care one way or another about whether he starved or got laid or found out who his father was. He leaves this Kitty character and then wallows in misery like it's somehow not his own fault. He shows no empathy or interest towards anyone apart from himself.Apart from these things Auster writes OK. He's never brilliant, often adequate, sometimes quite awful. There's a lot of symbolism, mainly revolving (ha!) around the moon. But it doesn't feel significant to the story, and it fails to deliver anything more than shallow connections and musings on the themes of the book - much like the characters, the setting and the dialogue. I had no idea what this book was trying to tell me, and I would venture to say that neither does Auster.I finished Moon Palace on principle, because I don't like to judge a book unless I've read the whole thing. And for sure, there are some qualities in this book, particularly the story about Effing in the desert and the cave. But the qualities of the main story are sadly buried underneath a heap of purple prose, anemic characterization and bland dialogue. I was recommended this book, but I will sadly not be recommending it to anyone, ever.

Tara

Auster's poetic use of language and the supremely convincing characterization of his protagonist made this novel one that I remember not so much by plot arches [though the plot is faultless], but in very vivid images of moments or point-surveys of MS Fogg's life. Living in an apartment furnished only with boxes of books that for his bed, chairs, table, and entertainment.Living in a shrub-cave in Central Park.Outlaw cave hideouts in the desert, covered in obscure paintings.Handing out money to people on the street in New York.Sitting in a waiting room for the Draft medical exam.The book ends in a very Gatsby-esque sort of summation of entropy and the futility of effort in the grand scheme of things. For all the depressing quotient of that, it's a beautifully written book that I widely reccommend.

Geoff

What on earth?This book was recommended to me by a person whose taste in literature I hold in high regard. That's why I was surprised to discover, halfway through the book, that it's a really terrible piece of pretentious writing. I felt no empathy with the main character -- a really spoiled, pretentiously "eccentric" kid with an Asian fetish trying to revel in the black aethetic of his free-fall into poverty. He's saved by Kitty Wu, the sexually precocious daughter of Chinese royalty or some such nonsense. She falls for the narrator for no other reason than the author apparently wanting her to do so. She seduces him with the line "Here comes the dragon lady" or thereabouts, which made me bristle to say the least. Then he dumps her and meets an old dude, and the old dude tells him some stories about the past. Then the book ends.This story felt like three stories sloppily sewn together into some terrible Frankenstein's monster. Kitty Wu is the most Orientalist character I've encountered in a book post-WW2. I came to think of the narrator as more and more of an asshole as the story went on.People go nuts over this guy, Paul Auster. I just don't get it. Maybe this wasn't the right book, but I have a feeling the problem lies deeper, with the author. I certainly won't be picking up another of his books anytime soon.

Javi

** spoiler alert ** Gran novela. Muy bien escrita, sin duda. La sintaxis es estupenda, y el ritmo, también. Las situaciones y los ambientes están muy logrados, yendo a lo esencial y sin regodearse en lo meramente estético. Hay que escribir muy bien para que no se noten las costuras, y para lograr esa sencillez que consigue Auster en este libro. Escribir en inglés ayuda, claro, en castellano o en alemán las frases pueden hacerse interminables como mero recurso, pero el inglés no se presta tanto. El leit-motiv de la Luna se sostiene bien, sin necesidad de forzarlo. Me ha faltado un poco más de análisis/descripción en la relación de M.S. y Kitty, y me han sobrado cuentecillos entreverados. Kitty da mucho más de sí, hubiera querido para ella un papel más central o más definitorio, y la causa nominal de la ruptura con M.S. me ha parecido bastante extraña para un tío con el perfil de M.S. No me encaja en su carácter. Por extraño que parezca, el cúmulo de casualidades no me ha chirriado en absoluto. De hecho, es lo que hace a la novela más creíble. La vida real es de todo menos lógica, lineal y coherente, y los accidentes y encuentros fortuitos son tan habituales -y tan importantes a veces- que resultaría extraño pedir a la literatura más consistencia que a la realidad. Contiene cuatro o cinco citas memorables, como por ejemplo, -precisamente- sobre las casualidades; sobre lo que le sucede a muchas chicas guapas, y sobre algunos libros clásicos. Aunque a ratos parezca libresco, el paseo literario se hace agradable. Como detalle, me ha encantado la descripción del gran lago salado como lo más parecido a la Luna en la Tierra, y la manera en que consigue transmitir la sensación de amplitud de algunas zonas de Estados Unidos.

Infame Descalzo

No he llegado a la mitad de esta historia, la de un muchacho que vive en Nueva York allá por 1969 y que cuenta sus aventuras-desventuras con un detalle intimista que todavía no llega a calarme demasiado. Será que no siento demasiada simpatía con el personaje ni con su manera de pensar, una suerte de hippismo que lo arroja casi al suicidio, con pocas esperanzas de éxito a no ser por las externalidades. Demasiadas autorreferencias a la cultura pop-hippie de esa época que me son ajenas en experiencia y espíritu. No puede decirse que esté disfrutando el libro, pero como todo, genera cierta intriga (aunque el autor prácticamente revela todo en la primera página). Además, ni qué decir que detesto el título, y más todavía a partir de saber lo que en realidad significa. Tal vez más adelante me depare alguna sorpresa, pero veremos. El juicio viene siendo demasiado malo hasta el momento. Vamos a darle el beneficio de la duda.Muy bien, habiendo terminado el libro, me dejó muchas buenas impresiones, sobre todo en lo de los detalles de los pensamientos del protagonista, bastante rebuscados por cierto. Puntos flojos: demasiadas autorreferencias a la cultura nortemericana de fines de los años 60, que en lo personal me resbala. No me siento atraído por eso (y seguramente mucha de las referencias que salen en la novela se me escaparon). Otro punto flojo: lo odié desde el principio del libro, lo odié cuando me enteré de lo que era, y cuando terminé el libro, lo sigo odiando. Estoy muy odiador de títulos últimamente...

Zeynep K

“... Sanki kendimi uçurumdan atmıştım da, tam yere çarpacağım sırada beklenmedik bir şey olmuş gibiydi: beni sevenler olduğunu öğrendim. Öylesine sevilmek her şeyi değiştiriyor. Uçurumdan düşmenin dehşetini azaltmıyor, ama o dehşete yepyeni bir anlam boyutu getiriyor. Uçurumdan atlamıştım ve son anda bir şey uzandı, beni havada yakaladı. O bir şeyin adına sevgi diyorum. İnsanı düşmekten alıkoyacak tek şey, yerçekimi yasalarını yok edecek kadar güçlü tek şey sevgidir.”"... Hep yanlış zamanlarda doğru yerde, doğru zamanlarda yanlış yerdeydik. Hep kıl payı kaçırmıştık birbirimizi. Gerçeği yakalamaya hep birkaç santim uzakta kalakalmıştık. Bence işin özeti bu. Bir dizi kaçırılmış fırsat. Bütün parçalar, ta baştan beri ortaydı, ama kimse onları nasıl birleştirip bütünleştireceğini bilemiyordu."

Matthew

Toward the end of The Brooklyn Follies, Auster's 2005 novel, he states; "Eventually, we would all die, and when our bodies were carried off and buried in the ground, only our friends and families would know we were gone. Our deaths wouldn't be announced on radio or television. There wouldn't be any obituaries in the New York Times. No books would be written about us. That is an honor reserved for the powerful and famous, for the exceptionally talented, but who bothers to publish biographies of the ordinary, the unsung, the workaday people we pass on the street and barely take the trouble to notice?" Auster thereby provides a glimpse of an idea that he develops more fully elsewhere, his Biography Project. Auster's works are always concerned with the relationship between life, existence, identity, writing and narrative, so it is no surprise that biographies, and autobiographies, are an ever present component of his stories. In 2001, Auster edited True Tales of American Life, (later renamed to I Thought My Father Was God) a collection from NPR's National Story Project, which no doubt provided the impetus for the biography project he mentioned in The Brooklyn Follies. Auster goes on to say, "Most lives vanish. A person dies, and little by little all traces of that life disappear. An inventor survives in his inventions, an architect survives in his buildings, but most people leave behind no monuments or lasting achievements: a shelf of photograph albums, a fifth-grade report card, a bowling trophy, an ashtray filched from a Florida hotel room on the final morning of some dimly remembered vacation. A few objects, a few documents, and a smattering of impressions made on other people." This is a poignant realization that Auster explored touchingly in his early non-fiction work, The Invention of Solitude, particularly in the short story Portrait of an Invisible Man, a description of the aftermath of the death of his father. In sifting through the detritus of his father's home, the old suits, the drawers full of correspondence, the contents of kitchen cabinets, closets and attics, the flotsum of an entire life, Paul discovers much that is true and much that was unknown and surprising. I bring all this up because in reading both Moon Palace and the Invention of Solitude immediately following The Brooklyn Follies, I was struck by the intertextual nature of all these works. Auster tells you exactly what he is doing, but not always in the same book you're reading. Someone once said that Antonioni only made one film in several installments. I think much the same thing could be said for Paul Auster. In Moon Palace, Auster embarked on his biography project for three characters: Marco Stanley Fogg, Thomas Effing and Solomon Barber, producing for each of them a biography that would "rescue the stories and facts and documents before they disappeared-and shape them into a continuous narrative, the narrative of a life." In Effing's case, he even goes so far as to have the character write his own last testament and his own obituary. To Auster, this is no morbid exercise, but rather an affirmation of life. For many of his characters, the constitution of the self is not a foregone conclusion, but rather a constant process of revision and redrafting. In his biography project, Auster promises to "resurrect that person in words, and once the pages had been printed and the story had been bound between covers, they would have something to hold on to for the rest of their lives. Not only that, but something that would outlive them, that would outlive us all." In Moon Palace, Auster shows us the intertwined nature of all our lives, the startling coincidences, the hidden connections to seeming strangers and casual acquiantances, the shameful family secrets and the anonymous good deeds that bring us all together into the pages of a single story and make us all characters in our own narratives.

Candice

I loved it. I loved reading this book, but I wish I hadn't read it so fast. I read it because of someone, and I can't thank him enough. I put myself in M.S's shoes, and I cried, I laughed, I dreamt. Paul has a poetic use of language, that's sure.

Carlos Bennett

Voy a hacer un ejercicio que casi siempre evito: escribir un review de uno de mis libros favoritos. “El Palacio de la Luna” puede ser, para alguna gente, un libro iniciático. Leerlo a los veinte años puede ser una experiencia parecida a leer “El Guardián en el Centeno” a los quince. Lamentablemente yo leí a Salinger muy tarde; a Auster lo leí exactamente a los 20. He leído al menos 4 veces “El Palacio de la Luna” desde entonces (aunque la última vez fue hace ya un buen tiempo), y en todo ese tiempo es probablemente él único libro que nunca ha salido de la lista de mis 3 favoritos. En la historia.Y sin embargo. Es un libro imperfecto, eso salta a la vista. Algunas cosas no son defendibles: Kittie-wu tiene el doble defecto de ser una clásica Manic Pixie Girl y al mismo tiempo ser horrorosamente orientalista - la infame frase de “Here comes the Dragon Lady” ha sido caricaturizada - con razón- en más de una crítica. No solo es racista y anti-feminista al mismo tiempo, sino que algo aún peor: simplemente está muy mal escrito. Las acciones del personaje principal son absurdas - lo que en sí mismo no es un problema - pero en muchas ocasiones Auster pareciera querer insinuar que hay una trascendencia enorme e inexplicada detrás de todo - cuando claramente no la hay. Estoy más que seguro, apostaría mi mano derecha a que en su proceso creativo Auster a veces pega palabras o imágenes que le parecen sugerentes, sin tener ninguna idea de que es exactamente lo que quiere sugerir. Por eso a los lectores menos ingenuos les irrita Auster: les parece presuntuoso, les parece un mistificador. Y probablemente es cierto. Y creo que ahí está la raíz del hecho de que Auster por un buen tiempo haya sido inmensamente popular en Europa y en America Latina y casi un desconocido en EE.UU. Auster defiende además su utilización de las coincidencias absurdas dentro de la trama como otro elemento estético, incluso argumentando elementos biográficos (cuenta en su biografía algunas coincidencias muy raras que le han pasado en la vida, pero eso es otro tema). Puede ser cierto que sea parte de su propuesta estética, pero eso no quita que es una propuesta que facilita las cosas. Utiliza las coincidencias como un Deux-ex-Machina: cuando la historia pareciera que no va a ninguna parte, he ahí otra coincidencia. Demasiado fácil. Recientemente un detractor me llamó la atención sobre un elemento crítico más importante: la cosmovisión que presenta Auster, su visión postmodernista, ejemplificada principalmente en este personaje principal que es principalmente un espectador al que le pasan cosas. Todo el mundo pareciera girar alrededor de M.S. Fogg. Para escribir algo así probablemente la dosis de individualismo tiene que ser alta, bordeando el solipsismo. No lo sé.Otros elementos son más argumentables: las larguísimas historias-dentro-de-la-historia se han vuelto una característica propia de Auster; a muchos les irritan estos desvíos de la trama principal. Yo creo que son uno de los mayores aportes de Auster: doblar los géneros y no respetar las convenciones de la novela si el libro lo pide (además, en general las historias son muy buenas). Y sin embargo. Sigo pensando que es uno de mis libros favoritos, no tengo ninguna duda de eso. Siempre me ha gustado la crítica literaria a posteriori: tu sabes adentro si te gusta un libro o no. El proceso crítico puede después ayudarte a iluminar algunas áreas: porqué te gusta este libro, porque encuentras belleza en él, porque te apasiona leer libros así. Cuando trató de describir que es lo que realmente me gustó, puedo llegar fácilmente a varios elementos: Auster es un escritor eminentemente visual, trabaja con imágenes. Lo comentaba en mi review de La Musica del Azar: al final del libro, años después incluso, uno todavía se acuerda de la imagen de Pozzi caminando sobre un muro construído en un prado, con los restos de un castillo destruido. En “El Palacio de la Luna” hay cientos de imagenes así. M.S. Fogg viviendo solo en Central Park, o en un apartamento amueblado solo con cajas selladas llenas de libros, o caminando por el desierto. Es un libro absolutamente épico, y me gusta que alguien se atreva con algo así. Es claramente un intento de Gran Novela Americana. Algunos odian eso, pero yo creo que es lo que necesitamos. Necesitamos libros como “2666”, como “Pastoral Americana”, como “Little, big”. Todos distintos y ambiciosos a su manera. Alguien por ahí debe estar revolcándose en su tumba de que haya puesto estos nombres juntos. Pero nadie puede negar que EPdlL es un libro ambicioso, al menos en intención. Auster además es un maestro absoluto en lograr poetizar objetos comunes sacándolos de contexto (como hace con las cajas de cartón llenas de libros en EPdlL, o con las guías telefónicas en Oracle Night). Y es un narrador increíblemente dotado; esa es lejos su mayor virtud. Y en eso se parece a Salinger.Pero al final del día, cuando un libro realmente te mueve no es por el juego de sopesar lo malo y lo bueno y ver que es lo que ganó al final. Para mi el punto es este: si hay algo que no puede imitarse o falsearse, es la pasión. Hay un sentimiento extraño, que he tenido con pocos libros: a todos nos ha pasado leer algo muy rápido, sin poder soltarlo. Es una buena sensación. Pero pocas veces me ha pasado leer sintiendo que el autor estaba escribiendo rápido lo que yo en esos momentos leía, sin poder parar. Me pasó con Salinger. Y me pasó con Auster. 5 estrellas.

Quang Khuê

Sự dễ chịu trong hành động đọc đôi khi nằm ở chỗ mọi thứ dường như được đẩy tới giới hạn của nó. Những sự kiện lỡ dở trong cuộc sống sớm nhường chỗ cho những quyết định. Vài chuyện lấp lửng cũng trở nên chóng vánh và dứt khoát. Giống như nhân vật Marco Fogg trong Moon Palace (Paul Auster – dịch giả: Cao Việt Dũng, Nhã Nam và NXB Hội Nhà Văn ấn hành) nhanh chóng “biến cuộc đời mình thành một tác phẩm nghệ thuật, bằng cách tự hiến mình cho cái nghịch lý tối hảo” (tr.41). Nghĩa là cậu chàng dứt khoát “không hề động tay vào việc gì” (tr.40), lay lắt mỗi ngày bằng hai quả trứng và ngồi chờ “thưởng thức kết cục” (tr.41) của chính mình.Paul Auster viết Moon Palace đan xen từ ba câu chuyện có kết cấu rõ ràng. Không khó để ta nắm bắt các tình tiết vốn đã hấp dẫn và cuốn hút. Đó là câu chuyện về cậu chàng Marco Fogg kỳ quái thực hành “thứ chủ nghĩa hư vô được nâng lên tầm một định đề mỹ học” (tr.41), bằng cách cố gắng sống mà không phải kiếm tiền. Đó là cuộc đời của tay họa sĩ già Thomas Effing chìm nổi trong những sự kiện hư thực lẫn lộn, với sa mạc, hang đá, những tên cướp và nỗi cô độc. Hay là thân hình phì nộn, cái đầu hói của Solomon Barber với những ám ảnh về người cha đã khuất khắc họa trong câu chuyện mang tên Máu của Kepler.Những mảnh ghép trôi nổi, dòng sự kiện diễn ra giữa ba nhân vật chính trên được giải đáp bằng sự ngẫu nhiên của cuộc đời họ. Marco đến với Effing sau khi suýt đầu hàng thần chết trong mưa lạnh giữa công viên trung tâm New York. Còn Effing gặp Solomon sau cái chết của Thomas, cũng chính là cha của Solomon. Cuộc đời con người có được bao nhiêu lần ngẫu nhiên như thế. Paul Auster dường như thích những mối dây liên kết. Và không có gì hợp lý bằng liên kết các nhân vật, chi tiết, cuộc đời và mọi thứ giữa họ lại với nhau bằng những tình cờ. Như chính Marco trong đợt khám tuyển lính đã tuyên bố “Cuộc đời của chúng ta được qui định bởi vô vàn sự tình cờ” (tr. 131)Moon Palace là dung hòa của vô số chi tiết tuyệt đối đặc biệt. Nhưng những con nhân vật của Moon Palace đều phát triển theo chiều hướng chung: cô độc và khát khao tự thân tồn tại. Vì cô độc giữa thế giới nên buộc phải quay lưng lại mọi thứ. Và vì chòng chành trong những mối dây liên kết lỏng lẻo, họ buộc phải khẳng định cuộc sống của mình theo một cách khác. Với Marco là việc ngồi một chỗ bán dần từng cuốn sách của ông bác Victor và sống lần hồi, với Effing là chuyến đi từ bỏ thế giới, là hành động thay tên đổi họ sau những tháng ngày ẩn giật. Còn đối với Solomon là tập cách sống không cần nhìn mặt mọi thứ trên đời dù ở ông chẳng có chút nào gọi là kiêu hãnh lẫn tự phụ. Tất cả cuộc sống đối với họ, kể cả những nhân vật phụ như bác Victor, Kitti, Emily – mẹ của Marco có vẻ chỉ là một trò may rủi bất tận, kéo dài không dứt từ thế hệ này sang thế hệ khác. Họ dù già hay trẻ, dù khoảng cách thế hệ có bao nhiêu, vẫn muốn “buông mình vào sự hỗn độn của vũ trụ” (tr. 132) để có thể tìm thấy “một sự hài hòa bí mật nào đó” (tr 132)Moon Palace còn là câu chuyện của những hoang mang, đánh đổi và trả giá. Bên trong Moon Palace, người ta có quyền sống theo những cách thật đặc biệt. Song le, không có nghĩa là họ có thể chối bỏ mọi hậu quả bên ngoài lẫn bên trong tâm hồn mình. Marco đánh đổi cho “thứ chủ nghĩa hư vô” đó của mình bằng cách chịu đói khát, lạnh lẽo trong công viên như một kẻ vô gia cư. Effing trả giá bằng một cuộc sống tật nguyền, bằng cách phân phát hết số tiền mà ông cho rằng mình đã lấy từ những người khác. Và từ thế hệ này sang thế hệ khác, họ lần lượt lượt mắc những sai lầm giống nhau. Effing từ bỏ đứa con để bắt đầu một cuộc sống khác. Solomon vô tình không biết mình còn một người con. Đến Marco, cố gắng để giữ lại cái thai trong bụng Kitti, cuối cùng đã mất đi tình yêu của mình.Trong Điệu valse giã từ của Milan Kundera, nhân vật Jakub luôn có bên mình một viên thuốc độc màu xanh. Với nó, ông có thể kết thúc cuộc sống bất kỳ lúc nào. Và bằng cách đó cắt đứt đi tất cả các mối dây tồn tại của mình với thế giới. Cũng với cách tư duy như thế, một ý muốn tự thân khiến Effing quyết định ngày giờ chết của mình. Song ông không dùng thuốc độc, ông cố gắng bị ốm, cố gắng cho đến ngày đã định và cố gắng chết một cách tự nhiên. Đó không phải thứ cố gắng của “chủ nghĩa hư vô”. Effing vẫn muốn nối mối dây cuối cùng với tự nhiên. Và thông qua đó có lẽ ông muốn khẳng định lần cuối ý chí sống, khát khao hòa nhập vào một điều gì đó to lớn và có sức ràng buộc hơn là một đời người.Paul Auster dường như đi đến rất gần với văn hóa phương Đông với những đan xen chằng chịt từ thế hệ này sang thế hệ khác, với quan niệm của ông về cuộc đời, về dấn thân và những trả giá. Paul Auster nhìn mỗi sự kiện như một thắt nút mở ra nhiều sự kiện khác với nhiều điều bất ngờ không đoán định được. Tác phẩm của ông - Moon Palace giống như một sự mỉa mai thứ chủ nghĩa cá nhân tuyệt đối muốn phủ nhận những liên hệ giữa người với người. Chúng ta có thể cô đơn giữa cuộc đời, song bản chất cuộc đời luôn có những ràng buộc cố hữu không lay chuyển được. Có lẽ bởi vì mặt trăng mà mỗi ngày chúng ta ngắm nhìn vẫn tồn tại. Mặt trăng như trong một cuốn sách khác Red Notebook, Paul Auster đã nói “là tất cả trong một, nó là một chuẩn mực. Đó là mặt trăng như một huyền thoại…, trí tưởng tượng, tình yêu và sự điên rồ”

Philipp

I can't rate this book, because of my love-hate relationship with it. Auster has a knack for telling the most unlikely stories in a likable way, but sometimes he is flirting too hard with the abyss of the bizarre; as in this story of a young man on the quest for his identity.I fell in love with the novel on the first 100 or so pages, then grew to hate it on the last 200 or so pages. Now, I have a "we're still friends but cannot be together" kind of relationship, and I'll leave it at that.

Ahmad

ما همیشه، یا جای دُرست بودیم در زمان غلط، یا جای غلط بودیم در زمان دُرست، و همیشه، همینگونه همدیگر را از دست داده ایم! مون پلاس، پل استر

Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked *