The Invention of Solitude: A Memoir

ISBN: 0140106286
ISBN 13: 9780140106282
By: Paul Auster

Check Price Now

Genres

American Biography Currently Reading Favorites Fiction Memoir Non Fiction Nonfiction Paul Auster To Read

About this book

"Τη μια μέρα υπάρχει ζωή...και τότε, ξαφνικά, συμβαίνει, έρχεται ο θάνατος".’Ετσι αρχίζει "Η επινόηση της μοναξιάς". Ο συγκινητικός προσωπικός διαλογισμός του Πολ Όστερ σχετικά με την πατρότητα. Το πρώτο μέρος, "Η προσωπογραφία ενός αόρατου ανθρώπου", αποκαλύπτει τις αναμνήσεις και τα συναισθήματα του Όστερ μετά το θάνατο του πατέρα του, ενός απόμακρου, εσωστρεφούς, σχεδόν ψυχρού ανθρώπου. Καθώς φροντίζει για τις υποθέσεις του πατέρα του και σκαλίζει τα υπάρχοντά του, ο Όστερ αποκαλύπτει τα γεγονότα που κρύβονται πίσω από μια μυστηριώδη δολοφονία μέσα στην οικογένεια, που φωτίζει την ασάφεια του χαρακτήρα του πατέρα του.Στο "Βιβλίο της μνήμης" η οπτική γωνία μετατοπίζεται από την ιδιότητα του Όστερ ως γιου στο ρόλο του ως πατέρα. Μέσα από ένα μωσαϊκό εικόνων, συμπτώσεων και συνειρμών ο αφηγητής, ο Α, συλλογίζεται το χωρισμό του από το δικό του γιο, τον ετοιμοθάνατο παππού του, αλλά και τη μοναχική φύση της διήγησης και της συγγραφής.

Reader's Thoughts

Josephine

Paul Auster’s book was mentioned in something else I was reading; I liked the title, so I made a note of it in my day planner to put on hold at the library. (The older I get, the more I realize that there’s no point in assuring yourself that you’ll remember something; chances are, you won’t. It’s better to make a note of it before it fades completely from your mind.)The first part, Portrait of an Invisible Man was fascinating; the second part, The Book of Memory, not so much.You know what the first part was like?It was a clear portrait of his father, who died unexpectedly; and what you get from reading it is that they had a complicated relationship where a lot of things were unsaid and that, while there was none of that closeness that all parents should have with their children, you got the sense that this was a man, who even after his father was gone, continued to find some sort of connection to him, so he could better understand why he was the way he was.It sort of made me think about how some of us have relationships like that — where we love someone because we “have to” but, whether we can ever bring ourselves to admit out loud, we know secretly that, in our hearts, we would probably never choose to have this person in our lives.In one part, he writes about his father’s emotional distance.“In the back of my mind: a desire to do something extraordinary, to impress him with an act of heroic proportions. The more aloof he was, the higher the stakes became for me,” Auster writes.As they walked to the car after Auster had played baseball terribly, his father absently told him that he did well — and when Auster protested, his father replied that you couldn’t do well every time.“It was not that he was trying to encourage me. Nor was he trying to be unkind. Rather, he was saying what one says on such occasions, as if automatically. They were the right words to say, and yet they were delivered without feeling, an exercise in decorum.”The passage made me think about how it’s been often said that the flip side of love isn’t hate, but indifference — and how, weirdly enough, that message was hammered home when I watched the brilliant Argentine film, “The Secret In Their Eyes” which actually made me rethink my views on the death penalty.Life in prison — in complete solitude where the prison guards don’t talk to you and there’s no TV to watch, no interaction with other prisoners, no access to books but enough food to keep you alive…maybe that is the worst punishment we could ever inflict on convicted prisoners.But I digress.Anyways…the second part of the book was called The Book of Memory and it was sort of…pretentious.I studied journalism and I appreciate a well-written article, so that’s always been the style of writing I like best — writing that’s simple and clear and tells a story without any bells and whistles.

Gavin Ritchie

Fragmentary and distant, Auster’s meditation on his father and son bonds is not that kind of meditation, not really. At times Auster’s usual subtlety heaves monuments in its wake – I’ve filled the margins with notes on death, ghosts, and memory. That has been its thrill. Yes, there are elegant moments of cold heartbreak, but more often than not the author bakes this book with a little coincidence here, a room there, and the immensity of solitude (as if to justify the book’s title).I hope to give the impression The Invention of Solitude is not as much compelling than it is worthwhile, and deeply so. While the first half documents Auster’s struggle to hold onto his dead father, the second becomes – after putting down the book – a love meditation for Daniel, his absent son, whom A. (the third person author) struggles to see. The fragments and the distance secrete, and so convey, the pain of an intellectual who craves a human bond.It was, personally, a beautiful gift at a painful time.

Georgia Choate

The Invention of Solitude is the biography of Paul Auster's father Sam Auster who died when Paul Auster's own son was very young. Auster never fully bonded with his father. His loss was that much more heartbreaking because his mourning was filtered through the nurturing bond Auster was developing with his own son.More than any other author I've read, the voice of Paul Auster intices me to write. He balances his concrete and abstract images perfectly. Just when he's quoted Proust in a way I don't quite understand, he interjects a concrete image that I instantly relate to. It not only keeps me reading, but makes me want to find my own words. Not to regurgitate Paul Auster's voice, but to let it feed my own.This is a book I return to because, well, everyone has to save their father to become a real boy. It touches the heart of our regrets and misunderstandings we have of our parents as well as the understanding that develops as we become parents ourselves.~ Georgia Choate

Teresa

I've heard Auster talk about his work, and the way he likes to put ideas next to each other, allowing their proximity to reflect on and enrich each other. It's such a lovely thought! And it manifests at all levels of this book: from individual stories laid next to one another (Jonah and Pinocchio), to roles and relationships (fatherhood in particular) contrasted across generations, all the way up to the two halves of the book, which are so different they really could be read independently, but do complement each other in an indescribable way.So why 3 stars? While I can get behind the method in spirit, and after the fact I'm rather enchanted, in practice I just found it difficult to finish. After the linear, plot-driven first half, I wasn't prepared for the associative and freeform style of the second half, which at times rambled on (beautifully) with no closure, a stark shock after the almost journalistic style it all began with.Of course, the writing is exquisite throughout. I'm sure I'll pick up another of his works at some point. This one just wasn't for me.

Victoria

the first half, which is all i've read thus far, is a memoir recounting the death of the author's father. he describes the moment he learned of his father's death, the process of cleaning his father's house, the dry cleaning bills, the worn-out suits, the myriad objects that were left by his father, objects like arrows pointing to his father's identity, which ultimately reveal nothing about the man he feels he never knew. eh. it's good, so far.

Emad Rahmanian

to good to read

Ariel

The first section, Portrait of an Invisible Man, about the death of Auster's father, is absolutely amazing. There's not a single paragraph that I didn't find interesting. Auster manages to present several aspects of a single person, all of them wildly different from each other, and making them all seem very real. This reminds me of Borges' essay on Beckford's Vathek, which opens with this:"Wilde attributes this joke to Carlyle: a biography of Michelangelo that would make no mention of the works of Michelangelo. So complex is reality, and so fragmentary and simplified is history, that an omniscient observer could write an indefinite, almost infinite, number of biographies of a man, each emphasizing different facts; we would have to read many of them before we realized that the protagonist was the same. Let us greatly simplify, and imagine that a life consists of 13,000 facts. One of the hypothetical biographies would record the series 11, 22, 33...; another, the series 9, 13, 17, 21...; another, the series 3, 12, 21, 30, 39... A history of a man's dreams is not inconceivable; another, of all the moments when he thought about the Pyramids; another, of his dealings with the night and with the dawn.Getting tired of myself writing the phrase "This reminds me of Borges'..." but I can't help it.I'm tempted to say that it's one of those books that everyone should read, a necessary book, but saying that is like saying nothing or like uttering meaningless grunting sounds, and writing it has the same impact you get when you read a back cover blurb.edit: the second part's kind of alright, I guess, whatever.

Quân Khuê

Khởi đầu của khởi đầu“Theo tôi nhà văn thế nào cũng phải có một lần quyết định, mình sẽ trở thành nhà văn” – Paul Auster nói trong bài trả lời phỏng vấn nhà báo Hungary Lévai Balázs (Thế giới là một cuốn sách mở – Giáp Văn Chung dịch, Nhã Nam & NXB Văn Học, 2009). Từ chỗ là một người mê đọc sách, 16 tuổi Paul Auster đã quyết định trở thành người sáng tạo ra những cuốn sách. Thế nhưng ông chỉ có thể chính thức tập trung viết văn được sau cái chết của cha. Mất mát đó, thật tréo ngoe, có ý nghĩa quyết định với sự nghiệp văn chương của Paul Auster: một mặt nó là chất liệu trực tiếp cho tác phẩm văn xuôi đầu tay của ông, The invention of solitude (Khởi sinh của cô độc); mặt khác, chỉ sau cái chết của cha, nhờ vào món tiền thừa kế mà Auster mới có thể toàn tâm toàn ý viết văn. Quãng đời trước đó, ông phải làm đủ nghề vặt kiếm sống, từ thuỷ thủ, trực điện thoại cho đến dịch, viết điểm sách, được ông thuật lại trong một tác phẩm khác: Hand to Mouth (tạm dịch Tay làm hàm nhai).Khởi sinh của cô độc (Phương Huyên dịch, nhà xuất bản Trẻ, 2013) là một tác phẩm hồi ký – tự truyện được chia thành hai phần. Phần một, Chân dung một người vô hình, Paul Auster thuật lại ký ức về người cha vừa qua đời; phần hai: Sách của ký ức, gồm những mảnh rời trên nhiều chủ đề. Hai phần gần như rất tách biệt này nối với nhau bằng đường dây của tình phụ tử: Paul Auster với tư cách người con trong phần thứ nhất và Paul Auster (được gọi là A.) với tư cách người cha trong phần thứ hai.Có một sự khác biệt trong hai mối quan hệ cha – con này. Khi là cha, Paul Auster nhận thấy “cuộc đời của cậu bé có ý nghĩa lớn lao hơn cuộc đời của chính anh; nếu anh cần phải chết để cứu con mình, anh sẽ sẵn lòng chết. Và vì thế trong khoảnh khắc sợ hãi đó anh đã trở thành, một lần và mãi mãi, cha của con anh” (tr.171). Trong khi đó, quan hệ của Paul Auster với cha mình không hoàn toàn là một mối quan hệ suôn sẻ. Ký ức của ông về cha là sự vắng mặt, sự thờ ơ. Cha ông dường như chẳng bao giờ để ý tới con trai mình. “Tôi thành công hay thất bại cũng chẳng có chút mảy may ảnh hưởng nào tới cha” (tr.39).Sự cô độc của người cha như xây nên một thành trì vô hình quanh ông, mà Paul Auster – người con, nhất là trong thời niên thiếu, không thể nào phá vỡ được, cho dù người con “không bao giờ ngừng khao khát tình yêu từ cha mình” (tr.31).Nhiều năm về sau, Paul Auster – nhà văn, trong sự cô độc khi đối diện với trang viết, đã thử lý giải về chính cái thành trì cô độc của cha mình ngày xưa. Khi soạn ra những món đồ của người đã khuất, Paul Auster gặp một tấm ảnh (được in tại trang 52). Thoạt nhìn, dễ tưởng rằng đó là ảnh của một nhóm người. Thật ra, đó là ảnh của cha Auster, chụp từ năm góc ghép lại với nhau. Do cách ghép, mắt của năm phân thân không tương tác với nhau, mà mỗi phân thân đều như nhìn vào một khoảng trống rỗng. Auster nhận thấy đó là “tấm ảnh của cái chết, chân dung của người vô hình” (tr.53).Nếu như phần Chân dung một người vô hình tuy không được viết theo trình tự thời gian nhưng hãy còn được thuật theo dòng hồi ức, thì phần thứ hai, Sách của ký ức, chỉ bao gồm toàn các mảnh rời. Trong phần này, phóng túng nhưng đầy kiểm soát, Paul Auster chiêm nghiệm về sức mạnh của ký ức, sự cô độc, tính chất ngẫu nhiên của cuộc đời, và nhất là về bản thân sự đọc và sự viết. Chen lẫn là vô số dẫn chiếu đến các tác phẩm khác, từ Nghìn lẻ một đêm tới Kinh Thánh, từ thần thoại Hy Lạp đến chuyện chú bé người gỗ Pinocchio... và những trải nghiệm về quan hệ cha – con giữa tác giả với cậu con trai nhỏ của mình. Hình ảnh “căn phòng”, như một ám chỉ về sự cô độc, lặp đi lặp lại: căn phòng của A., căn phòng của S., căn phòng của Hölderlin, căn phòng của Van Gogh. “Căn phòng không phải là sự tái hiện của nỗi cô độc, mà nó là cốt lõi của chính nỗi cô độc ấy” (tr.225).Khởi sinh của cô độc in lần đầu tại Mỹ năm 1982. Từ đó đến nay, trong quãng thời gian hơn 30 năm, Paul Auster đã cho ra đời 16 tiểu thuyết. Những chủ đề thường gặp trong tiểu thuyết của ông là sự ngẫu nhiên, tính bất định, vô thường của cuộc sống, sự truy tìm căn cước… thật ngạc nhiên đều đã xuất hiện trong tác phẩm văn xuôi đầu tay Khởi sinh của cô độc. Chính Paul Auster cũng thừa nhận trong bài trả lời phỏng vấn tạp chí The Paris Review rằng Khởi sinh của cô độc là tác phẩm nền tảng trong văn nghiệp của ông. Với ý nghĩa đó, Khởi sinh của cô độc không chỉ là tác phẩm đầu tay, mà còn mở ra một thế giới: thế giới văn chương ký tên Paul Auster.(Bài đã đăng Sài Gòn Tiếp Thị)

Bill

Very different book than I have been reading lately, in many ways it was a nice change. It's an older book, published about 30 years ago, and in many ways it shows in the style of his writing.The book itself is almost two books, the first is an autobiographical account of the author finding out that his father died and reminiscing on what he knew about his father in an attempt to understand the man. Plot wise this portion of the book was very interesting, he finds a myself around his father's father, and tries to find meaning in the remote emotional life his father led while the author was growing up. Furthermore, although the book is old fashioned stylistically, I thought that it was very modern in the subject matter here since it was dealing with the generational change between a man who grew up in the early 1900s and was emotionally distant to someone who grew up with the baby boomers and was less so.The second part of the book is more of a rumination on memory, life, and how we relate to others. It takes place right after the first part, and mostly concerns how he will appear to his son now that he is getting divorced. It meanders a bit, and stylistically it reminded me of a 19th century philosophy novel in that it spent lots of time giving a very short story from his life, then some quotes of famous writers, and then ruminations on what it all meant. This part was slower to read but very interesting.

Gláucia Renata

Paul Auster sempre deixa em seus livros traços biográficos, especialmente neste. Em vários trechos tive dificuldade em distinguir o que era criação ou vivência. O ponto de partida aqui é a morte de seu pai. Ele, Paul Auster, recebe a incumbência de encaixotar seus pertences em sua casa e com isso vão surgindo à tona lembranças familiares, pequenas desavenças, a infância, etc. Então ele passa a refletir sobre seu próprio papel como pai, a se analisar como tal.

Robin Edman

Parenting is a noble undertaking only when you do it nobly. Mr. Auster's father only accidentally contributed to making him the remarkable man that the author is. Shame on him.

Andrew Smith

A game of two halves: first half excellent; second half poor.The first part, Portrait of an Invisible Man, is written shortly after the death of his father and is the author’s account of his recollections of the man and his rather distant relationship with him. Sometimes sad but also amusing in parts, I found this part of the book interesting, enlightening and (as always with Auster) superbly written.The second part, The Book of Memory, is supposed to be a reflection of the author as a father to his son Daniel. This I found hard work. In fact it degenerates quickly into what feels like a random series of anecdotes and quotes from other writers. I must admit that I gave up trying to plough my way through these ramblings.

Amir Mojiry

نحوه ی خرید اختراع انزوا این طوری بود: عید امسال با میلاد رفته بودیم شهر کتاب ونک، آن جا بین کتاب ها پرسه می زدیم که این کتاب را دید میلاد و گفت کتاب خوبی است و بعد نگاه کردیم به "نقد" کتاب و دیدیم نقد خوبی دارد: 4800 تومان. این شد که یکی یک دانه از کتاب خریدیم!کتاب دو بخش دارد: پرتره ی مردی نامرئی و کتاب خاطره. بخش اول منسجم تر و راحت خوان تر است. از خواندن آن لذت بردم.بخش دوم، پیچیده و در هم برهم است. البته حرف های خیلی خوبی در آن هست، آدم را به فکر فرو می برد، باعث نگاه نو به خیلی چیزها می شود... اما در نهایت این پراکندگی آن است که بر همه ی این ها غلبه می کند. انگار استر حرف های زیادی برای زدن داشته اما طرز مرتب بیان کردنشان را نمی دانسته وبه ناچار در قالبی پیچیده و شلخته آورده آن حرف ها را. این جوری سخت است اعتراض کردن به او! زیرا نمی شود حرف ها و اندیشه های زیبا و خارق العاده ی او را در کتاب خاطره نادیده گرفت. اما باید به یاد داشت که نادیده گرفتن شلختگی این بخش هم، به نوعی تسلیم "پز روشنفکری" استر شدن است. ترجمه ی کتاب هم خوب انجام گرفته بود.

Ahmad

نگاه بسیار زیبایی به پیرامونش دارد «پل استر». باید چنان نگاه کنم که ایشان میکاوند. ایشان به رویدادهای ساده، خوب خوب مینگرند. رویدادهایی را که بارها تماشا کرده، به سادگی از کنارش بگذشته ام. «استر» انزوا را، خوب خوب برانداز کرده است، با ایشان موافقم، برایم لذتبخش بود. ا. شربیانی

Peter Choi

In "Portrait of an Invisible Man," you can see the process of emotional reconciliation happening directly on the page. You see the wheels turning in Auster's mind as he tries to remember his distant, enigmatic father and then deal with the loss of never being able to fully understand him. It is the plain, moving nature of his confession that wins you over.In "The Book of Memory," however, something happens to his voice. Like his father, he himself becomes emotionally distant, referring to himself simply as "A." and all the other characters by their own individual letters. Instead of moving closer, he takes a step back, and reading the second narrative becomes an effort of chasing him from one erratic thought to the next. When you finally catch up with him, you realize that "Memory" is self-indulgent where "Portrait" was introspective. Worse, you kinda understand why Auster's alone so much.

Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked *