The Invention of Solitude: A Memoir

ISBN: 0140106286
ISBN 13: 9780140106282
By: Paul Auster

Check Price Now

Genres

American Biography Currently Reading Favorites Fiction Memoir Non Fiction Nonfiction Paul Auster To Read

About this book

"Τη μια μέρα υπάρχει ζωή...και τότε, ξαφνικά, συμβαίνει, έρχεται ο θάνατος".’Ετσι αρχίζει "Η επινόηση της μοναξιάς". Ο συγκινητικός προσωπικός διαλογισμός του Πολ Όστερ σχετικά με την πατρότητα. Το πρώτο μέρος, "Η προσωπογραφία ενός αόρατου ανθρώπου", αποκαλύπτει τις αναμνήσεις και τα συναισθήματα του Όστερ μετά το θάνατο του πατέρα του, ενός απόμακρου, εσωστρεφούς, σχεδόν ψυχρού ανθρώπου. Καθώς φροντίζει για τις υποθέσεις του πατέρα του και σκαλίζει τα υπάρχοντά του, ο Όστερ αποκαλύπτει τα γεγονότα που κρύβονται πίσω από μια μυστηριώδη δολοφονία μέσα στην οικογένεια, που φωτίζει την ασάφεια του χαρακτήρα του πατέρα του.Στο "Βιβλίο της μνήμης" η οπτική γωνία μετατοπίζεται από την ιδιότητα του Όστερ ως γιου στο ρόλο του ως πατέρα. Μέσα από ένα μωσαϊκό εικόνων, συμπτώσεων και συνειρμών ο αφηγητής, ο Α, συλλογίζεται το χωρισμό του από το δικό του γιο, τον ετοιμοθάνατο παππού του, αλλά και τη μοναχική φύση της διήγησης και της συγγραφής.

Reader's Thoughts

Michael Vincent

Three frequent themes in Paul Auster's novels are fatherhood, storytelling, and memory. The Invention of Solitude explores these themes as subjects themselves rather than woven through story plots. The first book, retells the story of his father's death and a remembrance of his father's life as well as his own life as his father's son. To do so, he tells the story of Pinnochio and returns to it several times throughout both books, as a reteller of the story to his own son, Daniel, as a biographer of the writer Collodi, and as a reader himself of the story. In the retelling, he explores memory and his own beliefs on fatherhood and the act of storytelling. On fatherhood and storytelling, Paul Auster writes about and returns to the story of Pinocchio as written by Collodi. Of particular importance is the moment in the story in which Pinnochio finds Geppetto in the belly of a giant shark and proceeds to save his father, thus becoming a real boy in an act of selflessness. He further explores the notion of solitude by sharing the story of Jonah and the Whale. The second book explores memory itself as a subject and tool of a writer to tell stories. To do so, he retells two classic tales, One Thousand and One Nights and the Book of Jonah as well recalling many coincidental encounters in his own life, and the life of Anne Frank. All stories describe the act of remembrance of past events, the retelling of the experience of those events, and the effect of retelling of coincidences in stories and in real life.

Robin Edman

Parenting is a noble undertaking only when you do it nobly. Mr. Auster's father only accidentally contributed to making him the remarkable man that the author is. Shame on him.

Gavin Ritchie

Fragmentary and distant, Auster’s meditation on his father and son bonds is not that kind of meditation, not really. At times Auster’s usual subtlety heaves monuments in its wake – I’ve filled the margins with notes on death, ghosts, and memory. That has been its thrill. Yes, there are elegant moments of cold heartbreak, but more often than not the author bakes this book with a little coincidence here, a room there, and the immensity of solitude (as if to justify the book’s title).I hope to give the impression The Invention of Solitude is not as much compelling than it is worthwhile, and deeply so. While the first half documents Auster’s struggle to hold onto his dead father, the second becomes – after putting down the book – a love meditation for Daniel, his absent son, whom A. (the third person author) struggles to see. The fragments and the distance secrete, and so convey, the pain of an intellectual who craves a human bond.It was, personally, a beautiful gift at a painful time.

Frank Jude

I can’t say I’ve re-read many memoirs in my reading life. Perhaps only this one, The Invention of Solitude, by Paul Auster. In fact, this reading is the third time I’ve read this beautiful evocation of memory itself; an easier read than Proust, for sure! I was so moved the first time I read this back in 1991, that I wrote a screenplay using the title.Though The Invention of Solitude precedes The New York Trilogy, Auster’s first novelistic fiction published, it’s interesting reading the memoir after the trilogy because we get to see some of the biographical elements he worked into the trilogy after the fact, so to speak. Another fascinating example of art imitating life imitating art is that the narrative voice, it’s tenor and stylistic distanced engagement found in Auster’s novels is found in his memoir. This is most notable in the second part of the memoir entitled “The Book of Memory,” where he speaks of himself in the third person, simply speaking of “A” as if some anonymous, fictional character. About this he writes within the essay, while speaking of lying in bed with his son, Daniel, making up stories about a little boy hero named Daniel: “In the same way, A. realizes, as he sits in his room writing The Book of Memory, he speaks of himself as another in order to tell the story himself. He must make himself absent in order to find himself there. And so he says A., even as he means to say I. For the story of memory is the story of seeing. And even if the things to be seen are no longer there, it is a story of seeing.”The first part of The Invention of Solitude, “Portrait of an Invisible Man,” tells the story of his father, a distant, emotionally undemonstrative man who seems even a bit cold, aloof. Though my father couldn’t have been any more different from this Jewish business man, I resonated with much of what Auster shares, as my dad always seemed opaque to me as I grew up, never having any idea what or even if my father had an inner life! I suspect that this is more common among men of a certain generation, and it’s a bit poignant to see what James Hillman called “father hunger” so unsentimentally described.The aspect of Auster’s reminiscence that makes this feel like fiction is that as Auster attends to wrapping up his father’s affairs soon after his father’s death, he stumbles upon a sixty-year old family murder mystery! I don’t think my family has any such intriguing bones in the closet!“The Book of Memory,” however, reads like a connected prose poem and is itself a beautiful meditation, one of those texts that creates its own world. Almost each section can be read and savored a bit before proceeding, and over time the thematic linkage becomes ever more pronounced. Auster manages to work Collodi’s Pinocchio, the story of Jonah, baseball, Vermeer, Anne Frank, and The Thousand and One Nights and his fascination with coincidence into his reminiscence of his own life as a son and as a father. This issue of coincidence arises throughout Auster’s work. He even notes that whenever there is a narrative ‘rhyme’ or coincidence in a novel, the reader is forced to take note, to read it as significant: “One could speak of symbolic meanings, of subtext, or simply of formal devices (for as soon as a thing happens more than once, even if it is arbitrary, a pattern takes shape, a form begins to emerge). In a work of fiction, one assumes there is a conscious mind behind the words on the page. In the presence of happenings in the so-called real world, one assumes nothing. The made-up story consists entirely of meanings, whereas the story of fact is devoid of any significance beyond itself. If a man says to you, ‘I’m going to Jerusalem,’ you think to yourself: how nice, he’s going to Jerusalem. But if a character in a novel were to speak these same words, ‘I’m going to Jerusalem,’ your response is not at all the same. You think, to begin with, of Jerusalem itself: its history, its religious role, its function as a mythical place. You would think of the past, of the present (politics; which is also to think of the recent past) and of the future – as in the phrase: ‘Next year in Jerusalem.”Passages like this take me up short, shedding light on the very act of reading. Before reading this passage, how many of us have given thought to this distinction in such a conscious, detailed way?I love this book. I love sinking into it and breathing its unique atmosphere. And as a father and a son, I feel the deep poignant longing Auster expresses while contemplating the process and dynamic of memory. I’ll end by sharing a passage that resounds with a recurring thought and feeling I’ve had these past three years since my daughter’s birth. I am continually amazed at her memory for things that have happened in her short life, and also cognizant that these early memories will eventually be forgotten by her, and only remembered by her mother and I. The tenderness she expressed while stroking our faces turning from her mother to me and back and forth again and again last night at bedtime: she will lose all memory of that and perhaps it will be me writing about it that is all she will retain.“It is a lost world. And it strikes him to realize that it will be lost forever. The boy will forget everything that has happened to him so far. There will be nothing left but a kind of after-glow, and perhaps not even that. All the thousands of hours that A. has spent with him the first three years of his life, all the millions of words he has spoken to him, the books he has read to him, the meals he has made for him – all these things will vanish from the boy’s memory forever.”“It was. It will never be again. Remember.”

José Enrique Vivas M.

La exploración que hace Auster de la personalidad de su recientemente fallecido padre en la primera mitad del libro es muy empática y sentida. Contempla el autor la distante relación que los unió y que de una u otra le formó a él como padre. La descripción del hombre es a ratos despiadada, y en el solaz con que detalla sus excentricidades y las intimidades de su familia uno a su vez se explora, y busca en las escenas de la infancia esas marcas que madre, padre y hermanos dejan en nuestra personalidad.La parte dos del libro tiene otro carácter, más filosófico, y su lectura es más ardua. Auster explora, en episodios de su juventud y primeros años de paternidad, la resonancia de su experiencia como hijo en su papel de padre, además de la naturaleza de la memoria, la ficción, la casualidad, el recuerdo. Suena a temas disconexos, y es que esta sección a ratos parece construido con notas sueltas relacionando todos esos tópicos. Sin embargo muchas de las reflexiones resuenan poderosamente en la propia experiencia.

Bruno Alves da Silva

** spoiler alert ** A invenção da solidão é, antes de um, dois livros. Convenientemente dividido em ambas as partes, a experiência, as vozes, a estrutura e os sentimentos suscitados por Retrato de um homem invisível são algo diferentes do que o seriam por O livro da memória. Entretanto, a união, não só temática, mas também em honestidade apresentadas por seu autor, Paul Auster, em ambos, faz do volume em duas partes um livro duplo.A apresentação feita de Sam Auster por seu filho, Paul, pouco tempo após o final de sua vida, acaba na construção de um retrato comovente. Há a constante preocupação de não se construir uma imagem unilateral — e mais, superficial — de um homem que parece, senão caricato, no mínimo anedótico. Sua insistência em guardar o dinheiro (“como segurança”), os seus hábitos de usar roupas de segunda mão, barganha como meio de vida, a eliminação das distinções entre produtos, sua relativização de tudo através do mínimo denominador comum do preço. Fácil seria entregar-se à tentação de deixar estes aspectos falarem por si só, criarem a imagem perfeita do sovina. Assim como seria fácil, por sua distração, sua solidão, sua barreira de si contra o mundo, pintá-lo como o pai ausente por excelência.Entretanto, o autor e seu filho deixa algo a mais ao apresentar causos e anedotas que parecem contraditórias com a pessoa retratada, mas que, ao mesmo tempo, adicionam-lhe camadas de complexidade e o tornam mais humano, palpável à experiência. Seu relacionamento com os inquilinos enquanto senhorio. Os poucos momentos que brilham na memória do filho, de pequenos jogos que fizeram juntos. Sua proteção exacerbada para com a filha esquizofrênica. Estes são outros aspectos que, na tentativa de pintar uma figura, de estabelecer uma história coerente, poderiam muito bem ter sido ignorados — mas a perda que isso teria sido ao destacar a figura da realidade, ao pintá-lo como uma caricatura rabugenta, seria lastimável.A leitura desta primeira parte é menos fragmentária, apesar de ligeiramente anedótica. Pequenos casos, pontos pincelados em uma vida que já se foi, aqui e ali, que adicionam uma textura não linear ao retrato pintado. A prosa é bem amarrada e não difícil — ou ao menos mais agradável do que seria o “segundo livro” dentro de A invenção da solidão. Como primeiro romance completo, obra em prosa longa completo de Paul Auster, nada se deixa a desejar. O retrato pintado de um pai pelo filho, a rememoração de uma vida após o seu fim, a redenção de um homem, ou dois, enquanto um escreve sobre o outro, tentando lembrar, puxando da memória, fazendo este esforço consciente de imortalizar um ser humano em frases, em um texto quase poético que fortalece um laço que, durante a vida, não fora forte o suficiente.A invenção da solidão é um livro sobre memória, sobre solidão e sobre paternidade. Enquanto Paul escreve sobre seu pai na primeira parte, é a sua relação com o filho, com a solidão e com o acaso que compõe aquele que é intitulado O livro da memória. O livro da memória, livro um. Temos um choque inicial — o livro soa, parece, sente diferente do que havia sido até então. Em uma possível referência à Kafka e ao seu pobre K., aqui Auster se torna seu próprio personagem, sua própria construção ficcional nomeada A., autor de poemas, pai de Daniel, separado, e procurando imortalizar no papel a sua frente, em um quarto escuro e apertado, os diversos temas que lhe passam pela cabeça.paul_auster_203Em uma meditação talvez mais autobiográfica que o volume anterior, somos apresentados a pequenas anedotas e causos da vida, todos relacionados com a memória, com o acaso. Temos diversas relações e citações feitas por autores como Flaubert e Mallarmé que A. insere, seus conceitos, o que pode se provar, e se provou, uma leitura mais difícil. Menos a forma de um romance e mais parecido com um ensaio. A voz continua parecida, apesar da autoficcionalização do narrador, que se transforma em uma pessoa sem nome narrando a própria existência, agora mais fragmentária, de Paul Auster. Este encontra amigos anônimos e lida com o filho Daniel, decidido a não ser o pai que fora o seu. Alguém presente, que acompanha o filho na praia e no hospital.Se o que chama a atenção como caso marcante em Retrato de um homem invisível era também a história não só do pai, mas dos avós do autor — a avó assassina o avô por problemas de infidelidade no casamento, e passa por um caso espetacularizado — aqui é a relação de A. com S., um ancião compositor em desgraça por ingenuidade política. Cria-se um relacionamento quase paternal, um sendo o filho que o outro nunca teve, e vice-versa. Vive em um lugar minúsculo, povoado por uma pessoa e povoada por seus pensamentos. Cômodos pequenos estes que também tem o seu próprio espaço, como santuário de reflexão, armazém das ideias.É nesta solidão que se vê e se sente quem realmente é, menos como maldição como parte inerente da própria vida. Parece que, mesmo que pai e filho não apresentem equivalência em gostos, inclinações, e mesmo no modo como tratam a solidão que de certa forma invadem a vida, podemos sentir aí mais um laço que, em vida, parecem não ter percebido.Sentimos no livro a constante presença da memória. Não só se fala em memória, mas se fala sobre memória. O que seria o primeiro livro do que um experimento prático dos assuntos que o primeiro aborda? Se em O livro da memória, temos A. discorrendo livremente sobre a natureza do pensamento, sobre do que lembramos, como lembramos, os acasos da memória, sobre os contos de Sherazade e a importância da rememoração, o seu conto a respeito do pai não deixa de ser este exercício, esta guinada de sentido onde se dá, na rememoração de uma vida, sentido para a mesma, imortalizando-a como uma obra constituída de significação mental para os outros que a percebem. Sam Auster é significado na medida em que seu filho escreve sobre ele, após a sua morte, o fim de uma vida onde deixou pouco legado. E, após isso, o próprio filho dá significado, não apenas à própria vida, mas ao que Daniel pode se tornar.É interessante pensar nas reações deste quando por ventura ler esta obra quando mais maduro.A invenção da solidão é autobiográfico, mas não é uma autobiografia — não em seu sentido mais genérico. Tampouco é a biografia de Samuel. Menos ainda um ensaio filosófico sobre a natureza da memória. É algo entre os três, mas nenhum deles. É uma obra fragmentada e tridimensional, cheia de relações e introspecções, significados a acontecimentos, a pessoas, a sentimentos. E, sem dúvida, é o fruto de uma mente solitária, trabalhada não apenas no hábito da introspecção — mas na natureza desta própria.

Matthew

This is Auster's first non-fiction work, and when I first opened it, I was curious to see how it would differ from his very distinct voice in fiction. The answer, not a lot. In fact if I were told that this was yet another of his early short novels, I could easily believe it. Auster is often a character in his own fiction, protagonists share his name, his vocation, his hometown and his circumstances. Reviewers often note seemingly important correspondences between the names of wives and children in his novels and matchups to Auster's own life. For example, his first wife is named Sophie, his second Siri and he has a young son named Daniel, all names that frequently appear in his work. In the first part of his debut work, Portrait of an Invisible Man, Auster tells the story of a writer, named Paul Auster, coming home to deal with the aftermath of his estranged father's death, who is also named Auster, a man barely present to his son throughout his life. "Invisible to others, and most likely invisible to himself as well". Paul Auster embarks on a reconstruction of his father's life from artifacts left behind after his sudden but quiet death, and in the process discovers a shocking family secret that may change his understanding of everything. The second part is called The Book of Memory and concerns many of the themes found in Auster's later works: the order of events, coincidence, the act of writing, absurdism and chance. It precedes The New York Trilogy by five years, but in the opening paragraphs one can already detect the latent forms that will fully emerge later, particularly in The Locked Room. I found both of these works extremely moving and compelling. I also found myself musing on the difference between "the real Paul Auster" and the Paul Austers (or Peter Aarons, or A.'s, etc.) that appear in the pages of his novels. Is there a "real" Paul Auster? Do I know that one any better than the fictional ones? Does it make any difference? One thing I know for certain is that the more I read of Paul Auster, the more I realize that one can never truly be finished reading Auster. As soon as I complete one work and put it down, I want to pick it up again and continue the process.

Andrew Smith

A game of two halves: first half excellent; second half poor.The first part, Portrait of an Invisible Man, is written shortly after the death of his father and is the author’s account of his recollections of the man and his rather distant relationship with him. Sometimes sad but also amusing in parts, I found this part of the book interesting, enlightening and (as always with Auster) superbly written.The second part, The Book of Memory, is supposed to be a reflection of the author as a father to his son Daniel. This I found hard work. In fact it degenerates quickly into what feels like a random series of anecdotes and quotes from other writers. I must admit that I gave up trying to plough my way through these ramblings.

Asma awadh

بول أوستر كتب هذا الكتاب تحت تأثير وفاة والده، كانت كالصدمة بالنسبة له ﻷنه رحل بهدوء وحيداً من دون أحد. أخذ أوستر يبحث عن الأسباب التي أدت إلى هذه الحالة أو كما أطلق عليها "العزلة". كانت البداية مع تاريخ العائلة وجد أوستر قصة مشوقة (مأساوية) وهي مقتل جده علي يد زوجته (جدة أوستر) تلك المرأة الغريبة الأطوار والتي ظلت تربي أبنائها، والد أوستر وأخوته، بصرامة شديدة كانت تحشر أنفها في كل صغيرة وكبيرة في حياتهم جعلت من والد أوستر ذو شخصية معزولة نوعاً ما.القسم الثاني من الكتاب أصبح يتحدث عن عزلة بول أوستر نفسه بعد وفاة والده وانفصاله عن زوجته وبالتالي انفصاله عن ابنه الوحيد كل تلك العوامل أثرت كلياً على نمط حياته أصبح أكثر سوداوية وكآبة دون أن أعفل أيضاَ أنه خلال هذه الفترة كان جده (من طرف والدته) مريضاً في المستشفى حيث ظل أوستر وبشكل يومي يقوم بزيارته.الكتاب يمس وجدان أي شخص فمن منا لم يمر بمرحلة في حياته يشعر بها بالعزلة أو بالرغبة في اﻷبتعاد عن الناس فترة من الزمن أما لظروف معينة طارئة أو هكذا لرغبة ما تكمن في داخلنا.استمتعت كثيراً بهذا الكتاب وأخذت العديد من الأقتباسات التي أؤمن بأن سأستخدمها يوماً ما.

Iván Leija

Comenzó y dije: ok, un comentario sobre la soledad; vamos a ver qué tal. Luego pasó a ser el conjunto de recuerdos del narrador sobre su distanciado, difunto padre, y aquí ya no entendí si mantenían una buena relación o no, pues aquél conocía muchos detalles de su papá que no imagino de dónde pudo haber conseguido (según el narrador, su padre no expresaba sus sentimientos). Un poco después de la mitad de la primera sección, la narración tomó un giro que para mí fue ridículo, y que terminó por estropear el tono de las primeras páginas--no escribo exactamente cuál fue el giro porque creo que estuvo diseñado para sorprender al lector. Después de esto el autor volvió a hablar sobre su padre, pero ya mi atención estaba ocupada acumulando los defectos que había leído antes, y en el momento en que volví mi enfoque al libro, algo dentro de mí ya había tomado la decisión de dejarlo.Lo peor fue que todo estuvo narrado de la manera más sencilla e insípida que he visto nunca.La verdad es que me deprime encontrarme con libros así.

Teresa

I've heard Auster talk about his work, and the way he likes to put ideas next to each other, allowing their proximity to reflect on and enrich each other. It's such a lovely thought! And it manifests at all levels of this book: from individual stories laid next to one another (Jonah and Pinocchio), to roles and relationships (fatherhood in particular) contrasted across generations, all the way up to the two halves of the book, which are so different they really could be read independently, but do complement each other in an indescribable way.So why 3 stars? While I can get behind the method in spirit, and after the fact I'm rather enchanted, in practice I just found it difficult to finish. After the linear, plot-driven first half, I wasn't prepared for the associative and freeform style of the second half, which at times rambled on (beautifully) with no closure, a stark shock after the almost journalistic style it all began with.Of course, the writing is exquisite throughout. I'm sure I'll pick up another of his works at some point. This one just wasn't for me.

Ariel

The first section, Portrait of an Invisible Man, about the death of Auster's father, is absolutely amazing. There's not a single paragraph that I didn't find interesting. Auster manages to present several aspects of a single person, all of them wildly different from each other, and making them all seem very real. This reminds me of Borges' essay on Beckford's Vathek, which opens with this:"Wilde attributes this joke to Carlyle: a biography of Michelangelo that would make no mention of the works of Michelangelo. So complex is reality, and so fragmentary and simplified is history, that an omniscient observer could write an indefinite, almost infinite, number of biographies of a man, each emphasizing different facts; we would have to read many of them before we realized that the protagonist was the same. Let us greatly simplify, and imagine that a life consists of 13,000 facts. One of the hypothetical biographies would record the series 11, 22, 33...; another, the series 9, 13, 17, 21...; another, the series 3, 12, 21, 30, 39... A history of a man's dreams is not inconceivable; another, of all the moments when he thought about the Pyramids; another, of his dealings with the night and with the dawn.Getting tired of myself writing the phrase "This reminds me of Borges'..." but I can't help it.I'm tempted to say that it's one of those books that everyone should read, a necessary book, but saying that is like saying nothing or like uttering meaningless grunting sounds, and writing it has the same impact you get when you read a back cover blurb.edit: the second part's kind of alright, I guess, whatever.

Quân Khuê

Khởi đầu của khởi đầu“Theo tôi nhà văn thế nào cũng phải có một lần quyết định, mình sẽ trở thành nhà văn” – Paul Auster nói trong bài trả lời phỏng vấn nhà báo Hungary Lévai Balázs (Thế giới là một cuốn sách mở – Giáp Văn Chung dịch, Nhã Nam & NXB Văn Học, 2009). Từ chỗ là một người mê đọc sách, 16 tuổi Paul Auster đã quyết định trở thành người sáng tạo ra những cuốn sách. Thế nhưng ông chỉ có thể chính thức tập trung viết văn được sau cái chết của cha. Mất mát đó, thật tréo ngoe, có ý nghĩa quyết định với sự nghiệp văn chương của Paul Auster: một mặt nó là chất liệu trực tiếp cho tác phẩm văn xuôi đầu tay của ông, The invention of solitude (Khởi sinh của cô độc); mặt khác, chỉ sau cái chết của cha, nhờ vào món tiền thừa kế mà Auster mới có thể toàn tâm toàn ý viết văn. Quãng đời trước đó, ông phải làm đủ nghề vặt kiếm sống, từ thuỷ thủ, trực điện thoại cho đến dịch, viết điểm sách, được ông thuật lại trong một tác phẩm khác: Hand to Mouth (tạm dịch Tay làm hàm nhai).Khởi sinh của cô độc (Phương Huyên dịch, nhà xuất bản Trẻ, 2013) là một tác phẩm hồi ký – tự truyện được chia thành hai phần. Phần một, Chân dung một người vô hình, Paul Auster thuật lại ký ức về người cha vừa qua đời; phần hai: Sách của ký ức, gồm những mảnh rời trên nhiều chủ đề. Hai phần gần như rất tách biệt này nối với nhau bằng đường dây của tình phụ tử: Paul Auster với tư cách người con trong phần thứ nhất và Paul Auster (được gọi là A.) với tư cách người cha trong phần thứ hai.Có một sự khác biệt trong hai mối quan hệ cha – con này. Khi là cha, Paul Auster nhận thấy “cuộc đời của cậu bé có ý nghĩa lớn lao hơn cuộc đời của chính anh; nếu anh cần phải chết để cứu con mình, anh sẽ sẵn lòng chết. Và vì thế trong khoảnh khắc sợ hãi đó anh đã trở thành, một lần và mãi mãi, cha của con anh” (tr.171). Trong khi đó, quan hệ của Paul Auster với cha mình không hoàn toàn là một mối quan hệ suôn sẻ. Ký ức của ông về cha là sự vắng mặt, sự thờ ơ. Cha ông dường như chẳng bao giờ để ý tới con trai mình. “Tôi thành công hay thất bại cũng chẳng có chút mảy may ảnh hưởng nào tới cha” (tr.39).Sự cô độc của người cha như xây nên một thành trì vô hình quanh ông, mà Paul Auster – người con, nhất là trong thời niên thiếu, không thể nào phá vỡ được, cho dù người con “không bao giờ ngừng khao khát tình yêu từ cha mình” (tr.31).Nhiều năm về sau, Paul Auster – nhà văn, trong sự cô độc khi đối diện với trang viết, đã thử lý giải về chính cái thành trì cô độc của cha mình ngày xưa. Khi soạn ra những món đồ của người đã khuất, Paul Auster gặp một tấm ảnh (được in tại trang 52). Thoạt nhìn, dễ tưởng rằng đó là ảnh của một nhóm người. Thật ra, đó là ảnh của cha Auster, chụp từ năm góc ghép lại với nhau. Do cách ghép, mắt của năm phân thân không tương tác với nhau, mà mỗi phân thân đều như nhìn vào một khoảng trống rỗng. Auster nhận thấy đó là “tấm ảnh của cái chết, chân dung của người vô hình” (tr.53).Nếu như phần Chân dung một người vô hình tuy không được viết theo trình tự thời gian nhưng hãy còn được thuật theo dòng hồi ức, thì phần thứ hai, Sách của ký ức, chỉ bao gồm toàn các mảnh rời. Trong phần này, phóng túng nhưng đầy kiểm soát, Paul Auster chiêm nghiệm về sức mạnh của ký ức, sự cô độc, tính chất ngẫu nhiên của cuộc đời, và nhất là về bản thân sự đọc và sự viết. Chen lẫn là vô số dẫn chiếu đến các tác phẩm khác, từ Nghìn lẻ một đêm tới Kinh Thánh, từ thần thoại Hy Lạp đến chuyện chú bé người gỗ Pinocchio... và những trải nghiệm về quan hệ cha – con giữa tác giả với cậu con trai nhỏ của mình. Hình ảnh “căn phòng”, như một ám chỉ về sự cô độc, lặp đi lặp lại: căn phòng của A., căn phòng của S., căn phòng của Hölderlin, căn phòng của Van Gogh. “Căn phòng không phải là sự tái hiện của nỗi cô độc, mà nó là cốt lõi của chính nỗi cô độc ấy” (tr.225).Khởi sinh của cô độc in lần đầu tại Mỹ năm 1982. Từ đó đến nay, trong quãng thời gian hơn 30 năm, Paul Auster đã cho ra đời 16 tiểu thuyết. Những chủ đề thường gặp trong tiểu thuyết của ông là sự ngẫu nhiên, tính bất định, vô thường của cuộc sống, sự truy tìm căn cước… thật ngạc nhiên đều đã xuất hiện trong tác phẩm văn xuôi đầu tay Khởi sinh của cô độc. Chính Paul Auster cũng thừa nhận trong bài trả lời phỏng vấn tạp chí The Paris Review rằng Khởi sinh của cô độc là tác phẩm nền tảng trong văn nghiệp của ông. Với ý nghĩa đó, Khởi sinh của cô độc không chỉ là tác phẩm đầu tay, mà còn mở ra một thế giới: thế giới văn chương ký tên Paul Auster.(Bài đã đăng Sài Gòn Tiếp Thị)

Quang Khuê

Calvino trong cuốn sách nhỏ có tên Palomar đã kể một câu chuyện trong hàng loạt các câu chuyện suy ngẫm ngắn khiến tôi thích thú. Với nó, hành trình bị bỏ quên của một chiếc dép đơn độc và mối dây kết nối giữa nó với Paloma khiến người ta nghĩ ngay đến những ngẫu nhiên bị bỏ quên. Paloma khi mua phải một đôi dép (mà cả hai chiếc đều thuộc về các đôi dép khác) đã nhanh chóng suy tư đến những mối dây kết nối bất chấp thời gian và không gian, nơi chỉ có những hồi tưởng và liên kết vô hình là khả dĩ tồn tại.Ở một cách nhìn tương tự, cuốn hồi ký pha lẫn tự truyện và dáng dấp tiểu luận này của Paul Auster cũng gợi nên những suy tư như thế. Một cách hình ảnh, cuốn sách giống như một nồi lẩu thập cẩm có nguyên liệu chủ đề: ký ức.(Nhưng thực sự mình cũng không chắc về thế nào là tiểu luận cho lắm :P)

Amir Mojiry

نحوه ی خرید اختراع انزوا این طوری بود: عید امسال با میلاد رفته بودیم شهر کتاب ونک، آن جا بین کتاب ها پرسه می زدیم که این کتاب را دید میلاد و گفت کتاب خوبی است و بعد نگاه کردیم به "نقد" کتاب و دیدیم نقد خوبی دارد: 4800 تومان. این شد که یکی یک دانه از کتاب خریدیم!کتاب دو بخش دارد: پرتره ی مردی نامرئی و کتاب خاطره. بخش اول منسجم تر و راحت خوان تر است. از خواندن آن لذت بردم.بخش دوم، پیچیده و در هم برهم است. البته حرف های خیلی خوبی در آن هست، آدم را به فکر فرو می برد، باعث نگاه نو به خیلی چیزها می شود... اما در نهایت این پراکندگی آن است که بر همه ی این ها غلبه می کند. انگار استر حرف های زیادی برای زدن داشته اما طرز مرتب بیان کردنشان را نمی دانسته وبه ناچار در قالبی پیچیده و شلخته آورده آن حرف ها را. این جوری سخت است اعتراض کردن به او! زیرا نمی شود حرف ها و اندیشه های زیبا و خارق العاده ی او را در کتاب خاطره نادیده گرفت. اما باید به یاد داشت که نادیده گرفتن شلختگی این بخش هم، به نوعی تسلیم "پز روشنفکری" استر شدن است. ترجمه ی کتاب هم خوب انجام گرفته بود.

Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked *